Phim Tình Cảm Âu Mỹ Hay Nhất: Lãng Mạn Giữa Đời Thường, Xem Là Muốn Ôm Ai Đó Thật Chặt
Bạn có bao giờ ngồi một mình trong căn hộ nhỏ, mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, rồi bất chợt bật lên một bộ phim tình cảm Âu Mỹ cũ kỹ? Với tôi, những khoảnh khắc ấy giống như một lời mời gọi từ trái tim – không phải kiểu lãng mạn bay bổng trên mây, mà là thứ tình yêu rất đời, với những cãi vã vụn vặt, những nụ cười ngượng ngùng và cả những lúc im lặng đầy ý nghĩa. Hồi mới sang Mỹ du học, tôi hay lang thang thư viện mượn DVD, chọn những bộ phim kiểu này để “sưởi ấm” nỗi nhớ nhà. Chúng không làm tôi mơ mộng viễn vông, mà khiến tôi nhận ra tình yêu thực ra là những điều bình dị: một tách cà phê sáng, một cái ôm sau ngày dài mệt mỏi. Hôm nay, tôi muốn kể bạn nghe về vài bộ phim tình cảm Âu Mỹ hay nhất, những câu chuyện lãng mạn nhưng chân thực đến mức xem xong, bạn sẽ nhìn mối quan hệ của mình khác đi. Không phải danh sách khô khan đâu, mà là những kỷ niệm cá nhân, những lần tôi cười một mình hay lau nước mắt vội. Bạn thì sao, có bộ phim nào từng làm bạn “thấm” về tình yêu đời thường?
Hãy bắt đầu từ Silver Linings Playbook (2012), bộ phim khiến tôi yêu luôn Jennifer Lawrence và Bradley Cooper. Họ vào vai Pat và Tiffany – hai con người “hỏng hóc” sau những cú sốc cuộc đời: anh bị rối loạn lưỡng cực, cô thì mất chồng và đang vật lộn với nỗi đau. Tôi xem lần đầu ở rạp nhỏ ở New York, ngồi cạnh một cặp đôi đang cãi nhau nhỏ to, và cảnh họ nhảy tango vụng về ở cuộc thi làm tôi vừa cười vừa xúc động. Tình yêu ở đây không phải hoa hồng và nến, mà là hai kẻ lập dị học cách hỗ trợ nhau, với những trận cãi vã nảy lửa và những khoảnh khắc im lặng chữa lành. Bạn có nghĩ rằng, đôi khi tình yêu đẹp nhất là khi cả hai cùng “phá sản” để xây lại từ đầu? Phim này dựa trên sách, nên nó mang cái chất đời thường của Mỹ, khiến tôi nhớ về những mối tình lộn xộn của chính mình – lãng mạn kiểu đường phố, không kịch tính nhưng rất thật.
Chuyển sang một bộ phim khiến tôi xem hoài không chán: Blue Valentine (2010). Ryan Gosling và Michelle Williams đóng Dean và Cindy – cặp vợ chồng từ say đắm ban đầu đến những ngày tháng mệt mỏi, nơi tình yêu bị bào mòn bởi hóa đơn, công việc và những cuộc trò chuyện lạc lõng. Lần đầu xem, tôi đang trong giai đoạn “lãng mạn hóa” mọi thứ, nên cái kết đắng ngắt làm tôi khóc suốt đêm sau. Nhưng xem lại, tôi thấy nó đẹp ở sự chân thực: cảnh họ hát karaoke vụng về hồi mới yêu, xen lẫn với những trận cãi nhau ở motel. Bạn ơi, nếu tình yêu là một hành trình, bạn có dám nhìn thẳng vào những phần “xấu xí” của nó? Đây là phim tình cảm Âu Mỹ kiểu indie, không happy ending kiểu Hollywood, nhưng chính sự đời thường ấy khiến ta rung động, như một lời nhắc nhở rằng yêu là cố gắng mỗi ngày.
Nói đến lãng mạn qua khoảng cách, Like Crazy (2011) là bộ phim làm tôi nhớ về những cuộc tình xa cách. Felicity Jones và Anton Yelchin là Anna và Jacob – cô sinh viên Anh quốc yêu chàng trai Mỹ, rồi visa hết hạn buộc họ phải chia ly. Tôi xem phim này trên máy bay về nhà sau một mối tình online thất bại, và cảnh họ gọi video call giữa đêm khuya, cố gắng níu giữ qua màn hình, làm tôi nghẹn ngào. Nó không phải chuyện tình viễn tưởng, mà là thực tế phũ phàng của visa, múi giờ và nỗi cô đơn. Bạn có bao giờ tự hỏi, tình yêu có đủ mạnh để vượt qua biên giới không? Với London và Los Angeles làm nền, phim này mang hơi thở Âu Mỹ hiện đại, khiến tôi học cách trân trọng những cuộc gọi vụn vặt – lãng mạn rất đời, kiểu mà ai từng yêu xa đều “thấm”.
Nếu bạn thích sự ngọt ngào xen lẫn hài hước, The Big Sick (2017) sẽ là lựa chọn hoàn hảo. Kumail Nanjiani và Zoe Kazan kể chuyện dựa trên đời thực: anh chàng Pakistan-Mỹ yêu Emily, rồi mọi thứ rối tung vì văn hóa gia đình và căn bệnh hiểm nghèo của cô. Tôi xem với bạn trai cũ, cười ngất trước những màn kể chuyện hài của Kumail, nhưng khóc vì cảnh anh ngồi ngoài bệnh viện, đấu tranh giữa tình yêu và kỳ vọng gia đình. Tình yêu ở đây rất đời: những buổi hẹn hò vụng về, những cuộc cãi vã về tương lai, và cả sự trưởng thành qua đau khổ. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu đòi hỏi ta phải chọn giữa trái tim và truyền thống? Phim này đoạt Oscar kịch bản, nên nó thông minh, hài hước nhưng sâu sắc – một minh chứng rằng phim tình cảm Âu Mỹ có thể vừa giải trí vừa chạm đến những vấn đề thực tế như di cư và hôn nhân.
Đừng bỏ lỡ One Day (2011), bộ phim khiến tôi “ship” cặp đôi từ trang sách đến màn ảnh. Anne Hathaway và Jim Sturgess là Emma và Dexter – gặp nhau ngày tốt nghiệp đại học, rồi theo chân họ qua 20 năm, chỉ một ngày mỗi năm. Tôi đọc sách trước, nên khi xem phim, cảnh họ gặp lại ở London sau bao thay đổi làm tôi mỉm cười xen tiếc nuối. Tình yêu không phải lúc nào cũng suôn sẻ; có lúc là bạn bè, có lúc là người yêu cũ, đầy những hiểu lầm và cơ hội bỏ lỡ. Bạn có tin rằng, đôi khi phải mất cả đời để nhận ra người ấy là định mệnh? Với bối cảnh Anh quốc xinh đẹp, phim này lãng mạn kiểu văn học, nhưng rất đời ở cách khắc họa sự trưởng thành – khiến tôi hay tua lại để ôn những bài học về kiên nhẫn.

Một bộ phim khác làm tôi rung động là Obvious Child (2014). Jenny Slate đóng Donna – cô gái hài kịch thất nghiệp, sau chia tay thì… mang thai với anh chàng one-night-stand (Jake Lacy). Tôi xem ở liên hoan phim nhỏ, cười lăn vì những màn stand-up thô ráp của Donna, nhưng xúc động vì cách cô đối mặt với quyết định lớn lao. Tình yêu ở đây bắt đầu từ sai lầm, với những cuộc trò chuyện vụng về và sự hỗ trợ từ bạn bè. Bạn ơi, nếu tình yêu đến bất ngờ, bạn có dám đón nhận dù hỗn loạn? Phim indie Mỹ này không phán xét, mà ôm ấp những phần “lộn xộn” của cuộc sống – lãng mạn rất đời, kiểu dành cho phụ nữ hiện đại đang vật lộn với sự nghiệp và trái tim.
Và nếu bạn muốn chút kỳ ảo nhưng vẫn chân thực, The Time Traveler’s Wife (2009) là lựa chọn hay. Eric Bana và Rachel McAdams là Henry và Clare – anh chàng du hành thời gian không kiểm soát, yêu vợ từ tương lai đến quá khứ. Tôi xem sau khi mất một người thân, và cảnh họ gặp nhau lộn xộn theo dòng thời gian làm tôi vừa buồn vừa hy vọng. Tình yêu vượt thời gian, nhưng vẫn đầy những khoảnh khắc đời thường: cãi vã vì anh “biến mất” đột ngột, hay những buổi sáng thức dậy không biết ngày nào. Bạn có tưởng tượng yêu ai đó mà phải chờ đợi mãi? Dựa trên sách, phim này mang hơi thở Âu Mỹ cảm xúc, nhắc nhở rằng lãng mạn thực sự là sự kiên trì qua những bất ngờ của cuộc đời.
Cuối cùng, Carol (2015) – bộ phim khiến tôi say đắm với Cate Blanchett và Rooney Mara. Họ là Therese và Carol – tình yêu đồng giới giữa New York thập niên 50, đầy cấm kỵ và bí mật. Xem ở rạp tối om, tôi cảm giác như đang theo dõi một bí mật riêng tư: những ánh nhìn lén lút, những cuộc gặp vụng về ở khách sạn. Tình yêu ở đây rất đời, với những rào cản xã hội và nỗi sợ hãi cá nhân. Bạn có dám yêu dù thế giới chống lại? Với hình ảnh đẹp mê hồn và diễn xuất đỉnh cao, phim này là kiệt tác Âu Mỹ, xem xong là muốn trân trọng những mối quan hệ kín đáo nhưng mãnh liệt.
Viết đến đây, tôi chợt thấy lòng mình ấm áp, như vừa chia sẻ một tách trà nóng với bạn cũ. Những bộ phim tình cảm Âu Mỹ này không phải cổ tích, mà là gương phản chiếu cuộc sống: lãng mạn ở những điều nhỏ bé, đời thường ở những vết xước. Chúng giúp tôi – và hy vọng cả bạn – yêu thương chân thực hơn. Bạn thì sao, bộ phim nào trong đây làm bạn “thấm” nhất? Hay có câu chuyện phim Âu Mỹ đời thường nào muốn kể lại? Comment bên dưới nhé, chúng ta cùng “chill” với những bộ phim ấy vào cuối tuần. Cuộc sống đã đủ phức tạp, may mà tình yêu trên màn ảnh luôn sẵn sàng làm bạn mỉm cười!kusex